Mẹ, chị của Super thớt Hoàng Thùy Linh lộ diện...

9 nhận xét

Dị nhân lưỡng tính với cặp ngực táo hàng khủng ^^

1 nhận xét
Một chiếc xắc đỏ, gương, lược, quần bó sát người, cài nơ… Bấy nhiêu chưa choáng bằng bộ ngực vĩ đại được độn 2 trái… “táo China” tươi rói độn trong chiếc áo ngực phụ nữ cỡ XXL…

dị nhân trung quốc
Dị nhân “ngực táo” mấy ngày nay xuất hiện trong công viên nhân dân Trịnh Châu.

Những ngày gần đây, người dân đi dạo trong công viên nhân dân Trịnh Châu, Hà Nam nhiều phen .. choáng khi gặp một “dị nhân” thứ thiệt.

Nhiều người dân hiếu kì túm năm tụm ba bàn tán. “Dị nhân” này thực chất là một người đồng tính, nhưng có lẽ đã phải giấu mình quá lâu vẫn không chiến thắng nổi ham muốn bản năng nên đã bộc phát thành ra thế này.

Có lẽ bao nhiêu năm nay phải gánh trọng trách làm chồng, làm cha nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, dị nhân ấy vẫn khao khát mình được là đàn bà.

dị nhân trung quốc

Hiện tượng đồng tính ngày càng nhận được cái nhìn cởi mở và cảm thông từ xã hội, cộng đồng. Nhưng ở tuổi lên ông lên bà mà có những hành động bột phát kiểu này, không hiểu vợ con họ sẽ đối mặt thế nào với hàng xóm láng giềng, với những đàm tiếu của người đời?

dị nhân trung quốc

Tuy nhiên, cũng có nhiều người cho rằng người đàn ông này thực sự có vấn đề về thần kinh nên mới có những hành động chẳng giống ai như thế này.

Một số khác lại bình luận rằng “nếu cuộc sống không có người này người kia thì sẽ kém phần thú vị, dù sao anh ta cũng không làm hại đến ai”.

dị nhân trung quốc

Bình Nguyên (Theo Sina)

Gái điếm có 3 chân và 2 chim, thật là kinh dị

1 nhận xét
Blanche Dumas được xếp vào danh sách những gái bán dâm được trả thù lao rất cao ở Paris, nhờ có đến hai âm đạo.


Blanche Dumas được xếp vào danh sách những gái bán dâm được trả thù lao rất cao ở Paris, nhờ có đến hai âm đạo.

Blanche Dumas sinh năm 1860 tại hòn đảo Martinique, một trong hàng chục vùng đất thuộc Pháp ở Caribbean. Cô là con gái trong một gia đình có cha gốc Pháp và mẹ là người lai 1/4 da đen (quadroon). Ở tuổi 25, Blanche Dumas bắt đầu nổi tiếng khi lần đầu tiên được tạp chí Bechlinger of Para của Brazil giới thiệu trên chuyên trang Các trường hợp dị thường của y học bởi Blanche là một phụ nữ ba chân, hai âm đạo duy nhất được ghi nhận (không tính các trường hợp song thân dính nhau).

Giới y học thời đó xác định Blanche Dumas có bộ ngực phát triển bình thường, nhưng cô có những đặc điểm khác biệt mà người đời gọi là dị nhân: Hệ thống xương chậu rất phát triển, có tổng cộng ba chân và hai âm đạo. Rất nhiều đàn ông thời kỳ đó tỏ ra ngưỡng mộ cô với khả năng “chiều lòng” các quý ông bằng cả hai cơ quan sinh dục phía dưới của mình.

Công việc kiếm sống duy nhất của Blanche Dumas là hành nghề mại dâm và cô được xếp vào một trong những gái bán dâm được trả tiền thù lao rất cao ở thủ đô Paris của Pháp. Sau một thời gian dài hành nghề ở Paris, một lần Blanche tình cờ nghe kể về một người đàn ông có tên Baptistan dos Santo đang lưu diễn ở châu Âu cũng có dị tật giống cô nên đã bày tỏ ước ao được “gặp gỡ” dị nhân này.

Thực tế, chưa có bất kỳ tài liệu chính thức nào ghi nhận cuộc hội ngộ của cặp đôi độc nhất vô nhị này. Tuy nhiên, người đàn ông có tên Baptistan mà Blanche Dumas ước ao gặp là hoàn toàn có thật.

Baptistan có tên đầy đủ là Juan Baptistan dos Santos, sinh năm 1843 (kém Blanche Dumas 27 tuổi) tại Cuba (có tờ báo cho rằng anh ta sinh ra ở Thổ Nhĩ Kỳ) vốn rất nổi tiếng với ba cái chân (trong đó có tổng cộng bốn bàn chân) và hai dương vật hoàn hảo. Điều đặc biệt là anh chàng này không bao giờ tỏ ra e ngại khi có ai đó muốn chiêm ngưỡng sự khác lạ của anh ta.

Mặc dù có hình dáng dị thường nhưng Juan Baptistan được ghi nhận là người thông minh, lanh lợi trên mức bình thường. Đặc biệt, Baptistan dos Santos có thể sử dụng lần lượt từng “của quý” của mình để “yêu”. Một số tư liệu không được xác định cho biết Baptistan thực sự đã có cuộc “gặp gỡ” với Blanche Dumas trong một chuyến lưu diễn tại thủ đô Paris.

(Theo Bee)

Quan hệ với thầy giáo thường xuyên dù đã có người yêu...

95 nhận xét
Tôi năm nay 21 tuổi, đang theo học năm cuối chuyên ngành kế toán của một trường Kinh tế. Sinh ra và lớn lên tại một vùng ngoại ô thành phố, cuộc sống của tôi không lam lũ vất vả mà ngược lại, tôi sống sung sướng, đề huề và được bố mẹ chiều chuộng nên tôi chẳng khác một tiểu thư.

Làm được với ai thì cứ làm thôi, lăn tăn lèm gì :D Hình chỉ mang tính thực họa

Mọi người khen ngợi tôi là một bông hoa, mang đậm vẻ hương đồng gió nội khi tôi 18 tuổi, tôi cũng thấy tự hào về điều đó.

Cũng bởi nét đẹp đó mà tôi đã được nhiều người anh chàng “thầm nhung nhớ”. Tôi chọn lựa và cuối cùng, Nam chính là người đánh gục trái tim tôi từ lần đầu, Nam cũng đang là sinh viên, anh hơn tôi 1 tuổi, Nam là một chàng trai ga lăng đẹp trai, với nước da ngăm đen và thân hình tuyệt đẹp của một chàng sinh viên của trường Thể dục thể thao.

Tôi đã bị anh cuốn hút ngay từ lần đầu tiên, đó là trong bữa tiệc sinh nhật của đứa bạn chơi cùng tôi cả anh, anh dịu dàng và rất biết cách quan tâm, mọi người trong đám bạn cũng nhận ra anh để ý đến tôi. Tôi biết điều đó, nhưng vẫn tìm cách lẩn tránh, sau bữa tiệc đó, anh hay mời tôi đi uống nước và tâm sự.

Chúng tôi thân nhau từ đó, suốt quãng thời gian tìm hiểu nhau, anh đã hoàn toàn chinh phục trái tim nhỏ bé của tôi, những hành động của anh luôn làm tôi bất ngờ. Tôi đưa anh về ra mắt gia đình khi chúng tôi yêu nhau được 1 năm, gia đình tôi hài lòng và cũng đồng ý rằng hai đứa học xong, ổn định là sẽ kết hôn.

Tôi cảm giác mọi chuyện như vậy là cuộc sống của mình thật bình yên bên Nam, vì tôi còn trẻ và anh cũng thế nên những điều đi quá giới hạn chưa xảy ra với chúng tôi, hai người đều hứa với nhau rằng sẽ để dành điều đó sau này, chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm hôn và vuốt ve nhau mà thôi. Dù có đôi lần anh xin tôi cho làm chuyện xa hơn nhưng tôi đã giữ gìn được bản thân mình, Nam thấy điều đó và rất tôn trọng tôi.

Nhưng chuyện sẽ khác nếu tôi không gặp thầy, một người đàn ông có vợ con đàng hoàng. Thầy là giáo viên dạy môn Tài chính của lớp tôi, một người đàn ông đã ngoài tứ tuần nhưng nhìn vẫn trẻ trung và phong độ mà đám con trai nhìn thấy muốn ghen tỵ. Thầy hiểu biết, vui vẻ và rất điềm đạm, bộ môn học không hề khô khan như mọi người nói, nó sôi nổi và vui vẻ bởi những câu chuyện cười của thầy.

Là lớp phó phụ trách học tập của lớp nên tôi thường xuyên gặp thầy để trao đổi cùng thầy về kết quả học tập của lớp. Nhiều lần chỉ có hai người, tôi nhận rõ đôi mắt của thầy nhìn mình rất âu yếm và trìu mến, nhiều lần thầy đã cố tình chạm tay vào tôi nhưng tôi sợ, xin phép thầy để về lớp, cảm giác như một luồng điện chạy qua cơ thể mình, làm mình tê dại và không ý thức được điều gì nữa. Tôi không có cảm giác đó khi Nam chạm vào mình. Những lần cuối buổi học, thầy mời tôi đi uống nước, tôi từ chối, tôi nghĩ có chuyện gì thầy có thể nói luôn trên lớp.

Công việc học hành rất bận nên tôi cũng ít gặp Nam nhưng chuyện tình yêu của tôi và Nam vẫn tốt đẹp. Anh vẫn thường nhắn tin và gọi điện cho tôi, chúng tôi chat với nhau để đỡ nhớ vì anh học xa nhà chỉ về vào thứ 7. Rồi sáng chủ nhật nọ, thầy gọi điện cho tôi, nghe giọng nói mà tôi không tin là thầy, thầy hẹn tôi đến nhà thầy để nói chuyện về kỳ thi sắp tới của lớp cũng như tài liệu ôn tập cho lớp, thấy đây là vấn đề đáng quan tâm.

Tôi đến gặp thầy, thầy ở nhà có một mình, vợ con đã về chơi bên ngoại, trò chuyện được một lát, thầy hỏi tôi về chuyện người yêu, tôi kể về Nam, rằng chúng tôi sẽ làm đám cưới khi tôi ra trường. Thầy bảo tôi thật hạnh phúc, còn đối với thầy cuộc sống gia đình thật bất hạnh, thầy bảo có đầy đủ vật chất nhưng tình cảm giữa hai người đã chết từ lâu. Vợ thầy không tâm lý và chỉ cần thầy đem tiền về cho gia đình là thoả mãn. Hai người sống với nhau vì đứa con.

Thế rồi sau câu chuyện đó, tôi bị “ngợp”, thầy ôm chầm lấy tôi và nói là “Anh yêu em lâu rồi Nga à, anh chờ mong giây phút được bên em thế này. Chính em đã làm cho anh có lại được sự nhớ nhung ngày đêm”. Tôi như tê liệt, cứng đờ trong vòng tay của thầy, của người đàn ông tôi bấy lâu ngưỡng mộ.

Thầy hôn tôi, nụ hôn chấy bỏng và nồng nàn khiến tôi quên đi khoảng cách của chúng tôi, của một người thầy và một cô học trò, một khoảng cách tuổi tác rất lớn. Tôi cứng rắn đến mấy cũng không chống cự lại được với sức mạnh cơ bắp của người đàn ông ấy, tôi hiến dâng cái ngàn vàng của tôi, tôi ngất ngây trong vòng tay ấy, quên mất đạo đức của một đứa con gái.

Lúc đó, tôi chỉ có thầy, chỉ còn cảm giác là yêu và được thầy yêu. Lần đầu tiên tôi nếm trải tình yêu thể xác với một người đàn ông. Nhưng khi làm xong chuyện đó, tôi đã bỏ ngay về, tôi sợ. Nam đến nhà chơi, tôi lấy lí do mệt để tránh anh, thầy gọi điện để gặp tôi, để xin lỗi nhưng tôi tắt máy. Ngày hôm sau, tôi nghỉ học, cái cảm giác tội lỗi đang làm tôi ghê tởm bản thân.

Mình đã làm một điều kinh hoàng, người ta đã có vợ, tôi đã có người yêu, mà người yêu tôi rất tôn trọng và tin tưởng tôi. Cả ngày thầy gửi rất nhiều tin nhắn, xin lỗi, xin tôi tha thứ, nhưng tôi tắt máy nên tối mới bật máy để đọc, tôi cố gắng làm ra bộ vui vẻ sau những vật vã và dằn vặt, tôi đi học trở lại, đang là giai đoạn cuối, cần tập trung thì tôi như người trên mây.

Nhìn thấy tôi đi học, thầy mừng và rất vui, trái ngược hoàn toàn tâm trạng của tôi là lo lắng và sợ hãi. Cuối buổi học, tôi hẹn gặp thầy, chúng tôi ngồi ở quán cà phê, tôi nói rằng mình cần thời gian để học hành, tôi đã có người yêu, nên thầy hãy để tôi yên. Nhưng người đàn ông tôi bấy lâu ngưỡng mộ đã bật khóc khi tôi lạnh lùng, thầy xin tôi đừng làm như vậy, bởi tôi đã đem lại tình yêu và nghị lực sống cho thầy.

Sự cứng rắn của tôi lại mềm nhũn và tôi lại ngả vào vòng tay ấy, nếu để so sánh với vòng tay của Nam tôi thấy nó vững chắc hơn. Bạn bè trong lớp không hay biết mối quan hệ của chúng tôi. Chủ nhật tiếp theo, chúng tôi lại say đắm bên nhau, vì cứ chủ nhật thầy lại ở nhà một mình, không gặp nhau, chúng tôi nhắn tin, tôi bắt đầu thấy nhớ nhung nhiều hơn, trái tim tôi không còn thuộc về Nam, nó đang trao trọn cho người đàn ông kia.

Tôi bỏ bê cả Nam và công việc học hành của mình, chúng tôi muốn ở bên nhau nhưng chỉ chủ nhật mới được gặp. Thầy bàn với tôi là thuê một nhà trọ gần trường để tiện gặp nhau, và tôi đồng ý một cách vô thức. Tôi càng lúc càng dấn sâu hơn vào mối quan hệ này, vậy là cứ hàng ngày, sau buổi dạy, thầy đưa tôi đi ăn một cách kín đáo, chúng tôi về nhà trọ và làm chuyện đó, chúng tôi ngây ngất khi cùng nhau, tận hưởng những giây phút nồng nàn, thầy đã cho tôi nếm trải rất nhiều dư vị ngọt ngào mà tôi chưa một lần biết đến.

Rồi buổi chiều, thầy đi dạy, tôi ở đó đợi thầy, khi dạy xong thầy lại về đó cùng tôi, chúng tôi lại làm chuyện đó. Vậy là, từ khi đó, thầy dạy xong và tôi học xong chúng tôi gặp nhau và làm chuyện đó, mỗi ngày 2 lần. Hình như, tôi đã mất sự tự trọng của bản thân, bỏ mặc tất cả để được trong vòng tay của thầy.Tôi dối trá tất cả mọi người, dối trá Nam là bận học nên phải ở lại trường, thấy tôi vất vả nên anh cũng không nghi ngờ. Dối trá bố mẹ và những người bạn, những người rất tin tưởng và yêu quí tôi.

Còn thầy, tình yêu dành cho tôi cũng càng lúc càng nồng nàn, càng sâu đậm hơn, và tôi cũng thế. Khi viết dòng tâm sự này, tôi rất dằn vặt vì tôi muốn công khai tình yêu của chúng tôi, tình cảm của tôi dành cho Nam không còn nữa, tôi đã dành trái tim mình cho thầy, nhưng còn thầy, thầy sẽ bỏ vợ nhưng còn đứa con của thầy, nó sẽ nghĩ thế nào? Chúng tôi yêu nhau một cách tự nguyện và cũng hiến dâng một cách tự nguyện quãng thời gian từ đó đến nay đã gần 2 tháng. Tôi biết mình có lỗi với rất nhiều người, nói ra chuyện này tôi sẽ bị khinh bỉ nhưng tôi sẽ nói thế nào để Nam hiểu tôi đã hết yêu Nam và tôi đã không còn trong trắng, và chúng tôi sẽ đối mặt với dư luận như thế nào?

Rùng rợn nghĩa địa chôn tử tù ở Sài Gòn

0 nhận xét
Bên này pháp trường Long Bình là nơi chôn cất hàng trăm tử tội. Ở nơi được xem là điểm dừng của tội ác, sự quạnh vắng và những tấm bia ghi rõ tội ác, ngày thi hành án có liên quan đến người nằm dưới mộ tạo cảm giác rờn rợn với bất kỳ ai đặt chân đến nơi đây, kể cả thân nhân của các tử tội.
Tử tù và cảnh hành quyết

Lực lượng Công an triển khai việc thi hành án một tù nhân phạm tội giết người.

Cũng ở nơi ai nghe cũng sợ ấy, bóng dáng gầy guộc của những người mẹ hiện diện khắp nơi, trên bia đá, trên từng nấm mồ vừa được đắp đất và những nén nhang cháy dở… Nỗi thương nhớ chưa nguôi nên có người mẹ chọn cách mưu sinh bên bãi rác cạnh trường bắn để được gần gũi, chăm sóc mộ phần những đứa con tội lỗi.

Điểm dừng của những… kẻ gây tội ác

Cách TP HCM hơn 30km với nhiều cung đường cua quẹo, nơi chôn cất của những kẻ từng gây tội ác, nợ máu với xã hội um tùm cỏ dại với mộ phần nhấp nhô, có ngôi mộ chỉ là mô đất lở lói không bia, chứng tỏ người nằm phía dưới mộ hoặc không có người thân, hoặc có nhưng có lẽ vì họ quá ghê sợ tội ác của con em nên xa lánh. Hay cũng có thể vì quá đau buồn, hoặc quá nghèo khổ mà họ không thể làm cái việc nghĩa tận với người đã khuất.

Dưới gốc một thân cây hoai mục, chúng tôi bắt gặp cái tên quen thuộc Nguyễn Hữu Thành, tướng cướp từng một thời nổi tiếng cướp – hiếp – giết có biệt danh “Phước tám ngón”. Lúc này mộ Phước nghi ngút khói nhang. Qua trò chuyện với những người đang nhặt phế liệu tại bãi rác trường bắn, chúng tôi được một người phụ nữ bật mí: “Cứ 3 tháng một lần, lại thấy mẹ thằng Phước lầm lũi đến nhổ cỏ, thắp nhang cho nó”.

Hỏi lấy cơ sở gì khẳng định đó là người mang nặng đẻ đau Nguyễn Hữu Thành thì chị nọ biện giải: “Người hay đến thắp nhang mộ thằng Phước khoảng 70 tuổi. Nếu là người dưng hoặc không mấy thân thích thì chẳng ai dám xăm mình vào đây làm việc ấy cả”. Chị nọ bỏ nhỏ: “Ngoài mẹ thằng Phước thi thoảng tôi còn gặp mẹ của một số tử tội khác cũng ra đây hương khói mộ phần cho con đấy”.

Rảo quanh nơi trường bắn, chúng tôi bắt gặp nhiều anh tài tội ác từng vì lòng tham tiền bạc mà giết người không gớm tay, để rồi phải trả giá cho hành vi tội lỗi bằng mạng sống của chính mình. Đó là mộ phần của hung thủ Hà Văn Tự, vì thua cờ bạc mà nợ nần chồng chất và để có tiền trả nợ, Tự rắp tâm sát hại 2 người chạy honda ôm đặng cướp của.

Rồi Nguyễn Hoàng Anh Tú (ngụ huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang). Hồ sơ tội ác của Tú bắt đầu vào ngày 27/12/2003, trên chuyến xe khách từ Lâm Đồng về TP HCM, thấy bà Vòng Ửng Múi đeo nhiều nữ trang vẻ giàu có nên Tú lân la làm quen để cướp của. Xe đỗ tại khu vực quận 5, Tú nhiệt tình gọi xe ôm chở mình và bà Múi đến xã Phong Phú, huyện Bình Chánh tìm người quen.

Trong lúc nghỉ tạm tại một căn nhà hoang, bà Múi đang rửa tay chân, Tú bất ngờ dùng gạch đập mạnh vào gáy khiến bà Múi té xuống nền nhà. Không chịu buông tha, Tú chồm lên người nạn nhân dùng gạch đập thẳng vào trán nạn nhân rồi lột 1 vòng cẩm thạch, 2 chiếc nhẫn vàng lấy số tiền 400.000 đồng. Ngày 30/12/2003, Tú bị Công an tỉnh Tiền Giang bắt giữ. Sau đó Tú bị TAND TP HCM tuyên phạt mức án tử hình vì hai tội danh Giết người và Cướp tài sản.

Tử tù và cảnh hành quyết

Những hình ảnh nhói lòng

Tại đây, mộ phần của những hung thủ giết người ghê rợn như Tự, Tú… lởn vởn khắp nơi. Đó là Vũ Hồng Hà (sinh năm 1977, ngụ phường 1, quận Bình Thạnh) vì muốn thể hiện hào khí mà vô cớ cầm dao giết người. Đó là hai chị em ruột Trần Huệ Mẫn (sinh năm 1975) và Trần Huệ Bình (sinh năm 1970), bị thi hành án vào ngày 17/6/2005 vì tội ác rắp tâm hợp tác giết chết một phụ nữ người nước ngoài để lấy tiền vàng…

Ông Huông, người chuyên chôn xác tử tội sau khi họ bị thi hành án, khẽ thở dài: “Lúc còn dọc ngang giữa đời, với tiền bạc rủng rỉnh có được từ các vụ cướp-giết, nhiều tử tội có lắm chiến hữu, anh em và tình nhân. Nhưng khi bị bắt giam và bị thi hành án tử hình, những kẻ từng cắt máu ăn thề “có phước cùng hưởng, có nạn cùng chia” ấy bặt tăm. Chỉ có những người mẹ bần hàn, còm cõi với nhiều ưu tư trĩu nặng vẫn nén đau, lặng lẽ đến nghĩa trang trường bắn chăm sóc, trò chuyện với đứa con tội lỗi”.

Dừng lại bên ngôi mộ của tử tội Nguyễn Hoàng Anh Tú với tấm bia ghi rõ dòng chữ “Nguyễn Hoàng Anh Tú, tự Sò, hưởng dương 23 tuổi, mẹ lập mộ”, ông Huông giọng trầm ngâm: “Như những tử tội khác, ngày bị giải ra pháp trường thi hành án, thằng Tú run như cầy sấy, bước đi không nổi nên mấy anh Công an phải kè hắn ra cọc bắn. Nếu biết trước ngày này và nếu nhìn thấy cảnh mẹ già queo quắt ra ôm mả mồ khóc hết nước mắt trong sương trong nắng, chắc thằng Tú và các tử tội khác sẽ không dám phạm tội ác đâu”.

Tiến đến điểm dừng tội ác của tử tội Ngô Văn Ba (đại bàng trại giam, vào tù vẫn xưng hùng xưng bá và nhẫn tâm giết chết bạn tù), tử tội Nguyễn Nghĩa (cướp của, giết người) với những tấm bia do mẹ lập, ông Huông, trầm ngâm: “Với xã hội và luật pháp, Nghĩa, Ba… là những tử tội cần phải loại khỏi đời sống nhưng trong con mắt người mẹ, chúng vẫn là những đứa con cần được chở che. Thế nên thi thoảng tôi vẫn bắt gặp những cụ bà ra ngồi bên nấm mồ tử tội khóc thương hàng giờ đồng hồ với nỗi đau khôn xiết”.

Xin đừng làm đau lòng mẹ

Xuyên suốt trường bắn, chúng tôi nhận thấy chẳng mộ phần nào của các tử tội ghi “bạn lập mộ”. Số tử tù được người tình, hoặc vợ lập mộ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. “Ở đây những dòng chữ đỏ “Mẹ lập mộ” là đậm nét nhất. Có những người mẹ do hoàn cảnh nghèo khó mà sau khi con bị thi hành án đến 3 năm mới gom góp đủ tiền dựng bia đá cho con.

Cũng có những người mẹ, như trường hợp mẹ của Thành chừng như quá nghèo khó nên không thể tạo lập được mộ phần cho con. Thường thì đến tiết thanh minh hằng năm, tôi thấy bà cụ ra đây lập cập thắp mấy cây nhang cho mộ phần đứa con tội lỗi với tấm bia có dòng chữ rợn người “Nguyễn Tấn Thành, sinh năm 1982, ngụ phường 18, quận 4, ngày bắt 27/2/2004, tội Giết người – Cướp của, thi hành án 4-7/2006. Mỗi lần thấy dáng bà cụ, tôi xót lắm” – ông Huông bỏ lửng câu nói với ánh mắt đỏ hoe.

Phải trả giá bằng mạng sống, tử tù từ đây khép lại chuỗi hành trình tội ác nhưng họ vĩnh viễn không bao giờ xóa được tội bất hiếu trước những người mẹ nay đau mai yếu đang sống trong cảnh nghèo khó, khốn cùng cần được phụng dưỡng. Tiếc rằng những đứa con tội lỗi đang nằm dưới mấy tấc đất kia không những không làm được điều đó mà còn mang đến nhiều nỗi đau cho đấng sinh thành.

Rời trường bắn, chúng tôi băn khoăn, liệu những bi kịch tội lỗi ấy có thức tỉnh lương tri của những đứa con lạc loài đã và đang sống ngoài vòng pháp luật… biết dừng lại, để nỗi đau của những người mẹ không phải chìm sâu nơi nghĩa trang tử tội!

Nguyễn Thành Dũng (cand)

Lấy nước cống chế thành dầu ăn lẩu, bọn Tàu Khựa thật dã man

3 nhận xét
Những thực khách đam mê món lẩu Tứ Xuyên và các món ăn đặc trưng của Thành Đô sẽ không bao giờ biết được nồi lẩu thơm phức kia sử dụng dầu bẩn nếu như bức màn bí mật về một ngành “công nghiệp lọc dầu” ghê rợn chưa từng thấy đang bị giới báo chí Trung Quốc phanh phui suốt những ngày qua.
Kinh hoàng công nghệ chế biến dầu ăn

Dầu ăn được luyện từ những thứ đến... lợn cũng phải sợ.

Lợi nhuận khổng lồ từ sử dụng dầu bẩn được “lọc” từ nước thải cống rãnh nhà hàng đã khiến rất nhiều người bất chấp nguy hiểm đến sức khỏe và tính mạng người tiêu dùng, hầu như ngày nào cũng có trường hợp dầu bẩn bị bắt.

Phóng viên tờ Nam Phương nhật báo đã trực tiếp thâm nhập những “động lọc dầu” chuyên thu mua nước thải nhà hàng lọc dầu và … bán lại cho nhà hàng.

Thu nhập cao, không làm cũng phí!

Để có dầu bẩn xuất cho các nhà hàng, khách sạn, quán ăn, những ông chủ bà chủ vựa dầu phải tuyển dụng một lực lượng vớt dầu chuyên nghiệp. Những người này sẽ mang xô thùng gầu chậu tới cống, rãnh nước thải của các nhà hàng, quán ăn, quán cơm để múc lớp bọt, váng dầu lẫn cơm thừa canh cặn, những thứ… lợn cũng lắc đầu này được đem về chế biến.

Kinh hoàng công nghệ chế biến dầu ăn

Cặn bã sền sệt được móc lên từ cống sau đó sẽ được thu gom lại để

Theo chân anh Long, một người có thâm niên “vớt dầu” ở Thành Đô, Tứ Xuyên, phóng viên đã ghi lại những cảnh “vớt dầu” mà một người giàu trí tưởng tượng nhất cũng không thể hình dung nổi từ cái đám bùng nhùng này người ta lại có thể “luyện” ra được dầu ăn để chiên đùi gà, cá chép thơm phức.

Người đàn ông này cho biết, anh đi vớt dầu đã mấy năm nay và chưa từng vấp phải sự kiểm tra hay nhắc nhở nào của lực lượng chức năng. Có lẽ những người gặp anh đi vớt dầu lại nghĩ rằng anh đang thông cống hoặc dọn dẹp vệ sinh chứ không phải đang góp phần làm ra những can dầu ăn rẻ tiền và chất lượng kinh hoàng cung cấp cho nhà hàng, quán ăn.

Kinh hoàng công nghệ chế biến dầu ăn

đang thông cống hoặc dọn dẹp vệ sinh... đừng lầm

Mỗi một thùng “váng dầu” – thuật ngữ của dân “vớt dầu” chuyên nghiệp này có giá khoảng 4 tệ, tương đương khoảng 8 ngàn tiền Việt. Công việc này mang lại cho anh nguồn thu nhập cũng khá, hơn hẳn khoản lương bảo vệ nhà máy người ta trả cho anh mấy năm về trước.

Hàng ngày, với những chiếc thùng cáu bẩn, một xe kéo, một chiếc vớt váng dầu và đôi găng tay, anh Long rong ruổi khắp các ngõ ngách của thành phố. Cứ ở đâu có cống rãnh nước thải nhà hàng, quán ăn là anh tìm đến. Một nguồn lợi khổng lồ mà không bị ai đánh thuế.

Công nghệ “lọc dầu” made in China

Kinh hoàng công nghệ chế biến dầu ăn

Ai có thể tưởng tượng nổi những thùng phuy này sẽ được

Sau khi vớt đầy các thùng, váng dầu được chuyển về tập kết ở các xưởng “lọc dầu”. Tại đây, người ta đổ những chất bầy nhầy, bùng nhùng và nồng nặc mùi nước thải tổng hợp vào những chiếc thùng phuy to để lắng cặn. Mọi loại thùng, xô, chảo, chậu đều có thể tận dụng để … lắng dầu.

Giai đoạn sơ chế, người ta để lắng, lọc bỏ những cặn bã cứng và chỉ giữ lại lớp dung dịch bầy nhầy có mùi khăm khẳm đặc trưng của nước cống. Những thùng phuy nước cống chính hãng này sẽ tiếp tục được để bồi lắng một thời gian, sau đó sẽ chuyển sang giai đoạn hai – nhiệt lọc.

Kinh hoàng công nghệ chế biến dầu ănNhững chiếc thùng phuy này đựng thứ dung dịch bầy nhầy như nước sông Tô Lịch được gọi là…dầu bán thành phẩm. Từ những thùng dầu sau khi đã loại bỏ các “tạp chất” trôi nổi này sẽ được đưa vào lò luyện “dầu tinh chất”.

Công nghệ “lọc dầu” made in China này xem ra cũng đơn giản, những thùng phuy dầu bán thành phẩm này được đổ thêm nước vo gạo và cho lên bếp, đun sôi sủi bọt. Lúc này một lớp dầu vàng sậm sẽ nổi lên trên bề mặt, người ta rót sang các thùng để nguội và đóng vào can.

Kinh hoàng công nghệ chế biến dầu ănChỉ thêm chút ít chất phụ gia, những thùng dầu đặc quánh này sẽ trở nên trong hơn, sáng hơn gần giống với những can dầu ăn trong siêu thị. Sau khi đã đóng thành can, chúng được đem bỏ mối cho các nhà hàng, quán ăn ở khắp các ngõ ngách từ thành thị đến nông thôn với “giá rẻ bất ngờ, tình cờ mới gặp”.

Còn nữa…

Bình Nguyên (Tổng hợp từ báo chí Trung Quốc)

Bóng đá đối với Công Vinh chẳng có ý nghĩa gì – một tài năng cần được thay thế !!!

1 nhận xét
1. Tuần qua vụ Lê Công Vinh khiến giới báo chí thể thao hao tốn giấy mực khá nhiều. Thực ra, nhìn ở góc độ chuyên môn, tức là giới hạn trong phạm vi một môn chơi, đó là sự kiện bình thường. Việc một cầu thủ bất bình với cách cầm còi của trọng tài (dù trọng tài hoàn toàn đúng) rồi phản ứng là chuyện xảy ra khắp nơi trên thế giới.

Công Vinh

Lê Công Vinh nhận thẻ đỏ khi còn khoác áo ĐTQG (ảnh chụp trận VN - Libăng vòng loại ASIAN Cúp 2009)

Với văn hóa ứng xử quá kém cỏi, thiết nghĩ ko cần giữ lại Công Vinh ở môn thể thao vua nữa !!!

Hẳn nhiều người vẫn chưa quên hình ảnh Rooney vỗ tay chọc tức trọng tài hoặc cảnh Ballack rượt trọng tài chạy lòng vòng khắp sân để phản đối. Những phản ứng bộc phát kiểu đó là điều thỉnh thoảng vẫn xảy trong môn chơi có tính đối kháng căng thẳng như bóng đá. Và những hành vi không đẹp kia sau đó nhận lãnh hình phạt của hội đồng kỷ luật cũng là điều bình thường nốt.

Bóng đá là một môn chơi và môn chơi nào cũng có quy tắc, luật lệ của nó. Tôi không thể bắt anh đừng vi phạm, vì con người cũng có lúc nóng nảy, thiếu kềm chế, nhưng anh vi phạm thì tôi sẽ phạt anh dựïa theo quy chế mà anh đã chấp nhận ngay từ đầu. Đó là sự sòng phẳng.

2. Tất nhiên nếu nhìn rộng ra trên bình diện xã hội, với một cầu thủ nổi tiếng như Lê Công Vinh, tuyển thủ quốc gia, đội trưởng đội Hà Nội T&T, là chủ nhân tới ba Quả bóng vàng thì hành vi phản cảm của anh sẽ gây tác động lớn hơn là một cầu thủ bình thường.

Bao nhiêu trẻ em nhìn vào sự thành công của Lê Công Vinh để mơ ước một ngày nào sẽ nối gót thần tượng của mình. Khi là tấm gương sáng, mỗi hành vi của Vinh sẽ đem lại ảnh hưởng tích cực hơn những tấm gương khác. Ngược lại, khi là tấm gương xấu, mỗi hành vi của Vinh cũng sẽ tạo ra tác động tiêu cực hơn những tấm gương khác.

Đó là một thực tế khách quan mà một người nổi tiếng phải gánh vác, không thể né tránh. Và Vinh, trong một buổi chiều nắng nóng trên sân Cao Lãnh, đã mắc sai lầm. Hành động khó coi của anh khiến tấm gương sáng có phần bị mờ đi!

3. Tại sao Lê Công Vinh, một cầu thủ được tiếng là khôn ngoan trong ứng xử, mắc phải một sai lầm như vậy?

Quay ngược lại quá khứ, chúng ta sẽ thấy Lê Công Vinh đã thay đổi nhiều sau chuyến du học tại Bồ Đào Nha trở về. Dĩ nhiên Vinh đã rất tỉnh táo khi trả lời báo chí một cách khiêm tốn rằng anh đến với câu lạc bộ Leixoes chỉ để “học hỏi”, nhưng trong thâm tâm hẳn anh có niềm tự hào là cầu thủ Việt Nam đầu tiên, thậm chí cầu thủ Đông Nam Á đầu tiên chơi bóng ở một giải đấu lớn của châu Âu, dù thực tế anh ra sân không nhiều.

Xem cách Vinh hoạt động nhiều trên sân cả trong đội hình tuyển quốc gia lẫn câu lạc bộ Hà Nội T&T, tôi tin rằng anh đang muốn chứng tỏ với mọi người anh đã thực sự tiến bộ sau chuyến du học ở Bồ, rằng anh muốn khẳng định trình độ chơi bóng của anh bây giờ đã khác trước.

Đó là ý định hoàn toàn tốt đẹp, đáng tán thưởng, và thực tế thì nhiều người trong chúng ta vẫn kỳ vọng Vinh thể hiện được đẳng cấp mới của mình. Điều đó không những tốt cho Vinh, cho đội Hà Nội T&T mà cho cả đội tuyển quốc gia.

Nhưng Vinh đã không thể hiện được nhiều trong cả màu áo đội tuyển lẫn Hà Nội T&T do nhiều lý do, mà theo tôi một trong những lý do quan trọng là lối chơi của các câu lạc bộ Bồ Đào Nha có quá nhiều khác biệt so với lối chơi của các đội bóng Việt Nam.

Nếu nhận định một cách khách quan, ta sẽ thấy cách chơi của Vinh có nhiều nét mới sau khi trở về từ Leixoes: thể lực của anh tốt hơn, anh di chuyển nhiều hơn và chơi đồng đội hơn. Nhưng để sắc bén hơn, ghi bàn đều đặn hơn, Vinh cần thời gian để tự điều chỉnh và thích ứng với lối chơi của đồng đội. Ngay cả thần đồng Rooney cũng phải mất bốn, năm năm trời ẩn nhẫn rèn giũa mới có thể “bùng nổ” như ngày hôm nay.

4. Nhưng có lẽ Lê Công Vinh không đủ bình tĩnh và kiên nhẫn chờ đến lúc thích nghi để phát huy những gì mình sở đắc. Chỉ ghi được một bàn sau 5 trận đấu, anh cảm thấy mình thất bại. Đó là suy nghĩ thiếu chín chắn của Vinh. Chất lượng chơi bóng của một tiền đạo không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với số bàn thắng ghi được. Còn do yêu cầu chiến thuật của huấn luyện viên liên quan đến việc anh được bố trí chơi ở vị trí nào trên hàng tấn công.

Tiền đạo Heskey chơi rất hay nhưng chẳng ghi được bao nhiêu bàn thắng đó thôi. Lê Công Vinh càng nôn nóng chứng tỏ mình anh càng chơi bóng thiếu tự nhiên, mềm mại, càng dễ thất vọng với bản thân. Bên cạnh đó, việc anh quan tâm đến nhiều chuyện không thực sự cần thiết khác ngoài bóng đá càng khiến anh không giữ được tâm thế của một cầu thủ đúng nghĩa. Hành động thiếu kềm chế trên sân Cao Lãnh vừa rồi là giọt nước tràn ly của một tâm trạng đầy ức chế, thậm chí mất phương hướng.

5. Nhưng như đã nói, chuyện đó cũng không có gì quá to tát. Bởi trong cuộc sống ai cũng có thể và có lúc mắc sai lầm. Bóng đá là một trò chơi trong khuôn khổ luật lệ, anh phạm luật thì sẽ bị chế tài bởi luật lệ, xưa nay và ở đâu cũng vậy. Chỉ đáng trách là tuyên bố giải nghệ của Vinh ngay sau khi biết mình bị phạt treo giò 6 trận. Đến đây thì sai lầm lại chồng lên sai lầm. Tất nhiên tôi tin đó cũng là tuyên bố bộc phát (như hành động quỳ lạy trọng tài trước đó) nhưng tuyên bố đó được tung ra sau khi sai lầm trước còn nóng hổi thì quả rất khó để dư luận cảm thông.

Từ một chuyện bình thường trong bóng đá (phản ứng trọng tài và bị kỷ luật), bằng tuyên bố của mình Vinh đã vô tình đẩy vấn đề đi xa hơn lãnh vực thể thao. Ở đây, có thể nói: Vinh đã không tôn trọng luật chơi, không có thái độ nghiêm túc với nghề nghiệp. Nguy hiểm hơn, dư luận có thể nghĩ Vinh đã đặt cái tôi của mình lên trên cả luật lệ, và thậm chí bóng đá đối với Vinh chẳng có ý nghĩa gì mặc dù đó chính là chiếc thang đưa anh lên đài danh vọng.

Vinh là một tài năng, nhưng tài năng cá nhân không phải là không thể thay thế. Thực tế đã chứng minh: bóng đá Việt Nam mất cùng lúc 7 tài năng sau màn bán độ ở SEA Games 23 nhưng đội tuyển quốc gia vẫn đoạt cúp vô địch Đông Nam Á đó thôi.

Dẫu sao, tôi vẫn tin những gì Vinh nói chỉ là phản ứng có tính nhất thời của một cầu thủ, một con người – điều bất cứ ai cũng có thể mắc phải. 45 ngày treo giò có thể là dài đối “Vinh – một cầu thủ” nhưng lại không dài đối với “Vinh – một con người” để anh có thể tìm cho mình một trạng thái tinh thần ổn định sau tất cả những gì đã xảy ra từ ngày anh rời Bồ Đào Nha quay lại Việt Nam. Và hy vọng chúng ta sẽ lại có một Lê Công Vinh tài năng và đáng mến như trước đây.

Chu Đình Ngạn – SGGP

Super đàn bà diện bikini khoe body trắng toát

3 nhận xét
Tự hào vì mình bây giờ đã thực sự là “đàn bà”, người đẹp chuyển giới Di Yến Quỳnh ngày càng nữ tính và tự tin khoe 3 vòng với trong phục bikini.

Di Yến Quỳnh

Vâng, cô ấy rất là đàn bà rock on! sillydrooling

Sau 8 năm phẫu thuật thẩm mỹ chuyển giới, Di Yến Quỳnh nay đã thực sự trở thành một người phụ nữ, mọi cử chỉ, lời nói, ăn mặc và đi đứng đều rất nữ tính, mềm mại. Cô chỉ buồn vì mình không có thiên chức làm mẹ thôi nhưng bù lại Di Yến Quỳnh lại nhận được nhiều sự cảm thông từ chồng và gia đình, cô thấy mình tự hào, may mắn và hạnh phúc quá.

Di Yến Quỳnh
Di Yến Quỳnh sẽ nhận con nuôi tại Việt Nam cuối năm nay

“Chồng tôi không bao giờ đề cập đến chuyện con cái dù anh ấy rất muốn, anh ấy sợ tôi buồn. Nhưng mỗi khi tôi nói chuyện nhận con nuôi là mắt anh ấy sáng lên và vui lắm. Tôi thích những đứa trẻ lắm, nhìn thấy chúng tôi chỉ ao ước mình cũng có những đứa con như vậy. Đợt Tết vừa rồi, anh về Việt Nam cùng tôi. húng tôi đi thăm những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi. Sau chuyến đi đó chúng tôi quyết định cuối năm nay sẽ về Việt Nam và nhận con nuôi. 2 vợ chồng tôi đang rất háo hứng, hy vọng có con hạnh phúc sẽ trở nên ý nghĩa và trọn vẹn hơn” – Di Yến Quỳnh Chia sẻ.

Cuộc sống bên Mỹ của Di Yến Quỳnh khá ổn định. Những ngày thường không đi diễn, Di Yến Quỳnh quản lý công ty thời trang của mình. Cuối tuần đi diễn và 2 vợ chồng đến nhà bố mẹ chồng ăn cơm. Được biết, bố mẹ chồng Di Yến Quỳnh người Trung Hoa nhưng tâm lý, hiện đại và thông cảm với chị, bố mẹ chồng cũng ủng hộ chị trong việc nhận con nuôi. Di Yến Quỳnh cho biết thêm, khác với hình ảnh trên sân khấu thì ngoài đời thường cô là người vợ đảm đang, nấu ăn và chăm sóc chồng rất khéo.

Di Yến Quỳnh

Nhắc lại chuyện đi đến quyết định chuyển giới cách đây 8 năm, Di Yến Quỳnh cho hay chị không ân hận về quyết định của mình, trải qua một cuộc phẫu thuật đau đớn thậm chí đến bây giờ không dám nghĩ lại thì chị đã được làm chính mình, được làm phụ nữ khiến chị tự tin rất nhiều. Và nếu không vượt qua được chính mình 8 năm trước thì làm gì có một hình ảnh nữ ca sĩ – Di Yến Quỳnh như hôm nay.

Di Yến Quỳnh cũng không muốn nhắc lại scandal với Khánh Phương 2 năm trước. Khánh Phương vẫn chào chị mỗi lần gặp nhưng giữa 2 người giờ không còn là bạn như xưa nữa.

Di Yến Quỳnh vừa phát hành album mới và tới tháng 5, cô sẽ trở lại Việt Nam thực hiện show diễn xuyên Việt. Cuối năm, cô lại tiếp tục phát hành album tiếp theo.

Cùng ngắm những hình ảnh mới nhất của Di Yến Quỳnh với trang phục bikini:

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Di Yến Quỳnh

Theo dõi Blog Tin Tức

Góc Quảng Cáo



 

Member of NhimLongXanh's Blog | Copyright 2009 | All Rights Reserved